Bạn không cần xin phép những gã đó

Bạn biết nhà thám hiểm vĩ đại nào đã tìm ra châu Mỹ không? Christopher Columbus, dĩ nhiên rồi, ai chả biết. Hãy thử tưởng tượng nếu như ngày ấy cụ Bus hỏi anh em rằng: “Chúng mày, không biết phía xa đường chân trời của Đại Tây Dương có còn thế giới nào tồn tại không nhỉ?” thì sao, cũng may là cụ không hỏi, chứ không thì đã chẳng được lưu danh muôn đời.

Lại tưởng tượng xem nếu như “anh” Charles Darwin tìm đến nhà thờ và hỏi các cha rằng: “thưa Cha, con tin rằng loài người không phải được tạo ra từ Đấng tối cao. Con dự định sẽ viết một thuyết gọi là thuyết tiến hóa, trong đấy con sẽ ghi là con và cha có tổ tiên là bọn tinh tinh.”. Cũng may anh Win tỉnh táo.

Lần tưởng tượng cuối cùng, tưởng tượng xem nếu như anh Zuckerberg ngồi trong ký túc xá và hỏi ý kiến chúng bạn rằng: “tao dự định làm một mạng xã hội lật đổ Yahoo, chúng mày thấy sao?”. Khả năng cao là một ông thầy Havard gần đó sẽ nghe được một câu nói vô cùng ý nghĩa văng vẳng từ phòng của anh Mark. Ông ấy nghe thấy “suck your dick Mark”.

Chúng ta có vẻ đã quá quen với việc phải xin phép ai đó, ai đó ở đây có thể là một người cụ thể, cũng có thể là một tập thể. Xin phép không có nghĩa là chúng ta hỏi họ, mà đơn giản là chúng ta làm việc dựa trên đánh giá của họ.

Hành động dựa vào đánh giá của người khác

Mình thật sự khó hiểu khi nhiều người thường tin vào ý kiến của người khác hơn là những trải nhiệm, tìm tòi của bản thân. Ví dụ như một thằng nhóc cấp 3 mới thi đại học xong, đầu tiên nó tin vào lời khuyên từ cha mẹ rằng “mày chơi máy tính nhiều chắc là hợp với IT”, sau đó nó lại bị thuyết phục bởi ông hiệu trưởng trường X rằng “ngành này hot lắm, ra trường đi làm công ty đa quốc gia ngay”. Trong khi rõ ràng nó muốn làm một thứ gì đó khác biệt hơn.

Hoặc rất nhiều bạn chỉ vì những câu nhận xét vu vơ của đám bạn rằng: “mắt thẩm mỹ của m kém, học font-end thế nào được.” mà từ bỏ những thứ mình thích. Những đứa đó biết gì về chúng ta? Nó chẳng biết gì cả, nhưng đôi khi lời nói của nó lại có ảnh hưởng lớn đến chúng ta.

Ngoài việc thích được người khác nhận xét và chỉ lối, đôi khi chúng ta còn xin phép dựa trên tâm lý bầy đàn. Nghĩa là nếu mấy đứa bạn không làm được thì tao cũng thế. Chúng bạn học làm web, mobile bảo rằng học AI khó lắm, việc lại ít nữa, bla bla…, thế là cả lớp học làm web hết vì nghĩ rằng nó bảo khó lắm thì chắc là khó thật. Cũng giống như các cụ ta ngày xưa chẳng bao giờ thèm tìm hiểu nguồn gốc của loài người vì tất cả mọi người đều tin rằng chúng ta được sinh ra trong một cái bọc trứng trăm quả của Lạc Long Quân và Âu cơ, còn Lạc Long Quân thì chắc là được một vị thần nào đó tên Nữ Oa nặn ra bên Trung Quốc.

Mình nghĩ đây là một tâm lý cần loại bỏ trong ngành của chúng ta.

Chờ đợi được cho phép

Lý do mình viết bài này là bởi mình có rất nhiều bạn bè rơi vào tình trạng chờ đợi này, bản thân mình cũng đã từng như vậy.

Có nghĩa là họ không thể tự học, tự tìm hiểu theo trí tò mò của bản thân mà phải đợi một ai đó cho phép họ học, ra lệnh cho họ học. Chỉ khi đó họ mới có cái gọi là “động lực”. Mình có một ông bạn, ông này chỉ giỏi winforms và thèm khát học web lâu lắm rồi, nhưng mãi vẫn chưa bắt đầu. Lý do là bởi ở công ty sếp nói rằng ráng làm xong phần winform này rồi sếp sẽ cho học PHP để làm một dự án PHP. Mình thắc mắc tại sao ông bạn này của mình không nhảy vào học web, PHP cho thỏa mãn mà lại đợi chờ một câu hứa, một lời “cho phép” như vậy. Hy vọng ông bạn này cũng đọc blog của mình và đọc được bài này.

Không ai có thể đưa cho bạn một lời cho phép, mỗi người đều có những mối quan tâm riêng, mục đích riêng. Khi mình quyết định viết cái blog nhỏ này, theo mình tìm hiểu thì chẳng có đứa sinh viên nào trong trường mình viết blog cả, hình như ai cũng nghĩ rằng sinh viên thì biết cái gì mà viết blog? Vậy ai sẽ là người “cho phép” mình viết blog? Chẳng có ai cả, bạn cần phải tự cấp phép cho bản thân, khi bạn muốn làm điều gì đó, hãy cố gắng tìm hiểu và suy nghĩ, sau đó thì làm nó, đừng chờ đợi ai cả.

Bạn có thể trở thành bất cứ thứ gì bạn muốn

Đừng nói là bạn muốn trở thành đấng, thành thần nhé. Nghe có vẻ hơi giống mấy quyển sách self help nhưng mình thật sự tin rằng chúng ta có thể trở thành bất cứ thứ gì mà ta muốn.

Bạn có thể kết thúc đời developer ngay ngày mai và trở thành giám đốc công ty của riêng bạn. Dĩ nhiên là bạn sẽ trắng tay sau vài tháng nhưng bạn có công nhận với mình rằng nếu bạn thật sự muốn thì bạn sẽ làm được điều đó không? Mình tin là được, thông qua sách vở, trải nghiệm thực tế, cuối cùng bạn sẽ có đủ những kĩ năng kinh doanh cần thiết.

Bạn cũng có thể cạo trọc, lên chùa và hát “độ ta không độ nàng” ngay ngày mai nếu bạn thật sự muốn.

Rõ ràng chính chúng ta mới là người quyết định mình sẽ làm những gì, trở thành ai chứ không phải Thầy này, Cô kia hay những người xung quanh. Vậy tại sao phải chờ đợi họ cho phép?

Cuối cùng

Kĩ năng thuyết trình, giao tiếp là những soft skill mà báo chí, các công ty hay nhắc tới. Nhưng họ đã bỏ qua một vế quan trọng đó là “cách suy nghĩ“, suy nghĩ là một trong những kĩ năng quan trọng cần trau dồi. Nhưng khác với những kĩ năng khác, đối với suy nghĩ, đôi khi chúng ta cần “quên đi” nhiều hơn là học thêm. Bởi có những suy nghĩ sai lệch được in vào đầu chúng ta từ thuở đi học, trong đó có tâm lý “xin phép”. Loại bỏ được tâm lý này, bạn sẽ đi xa hơn, nhanh hơn, đúng hướng hơn.

Nguồn : https://thedarkknighttech.com

Related Articles